Phải đi cấp cứu do tập máy chạy bộ quá sức

Nó đành im lặng. Phong hoàn toàn chẳng nhớ gì về máy đi bộ bằng điện lời hứa với nó. Nó cũng chẳng dám nhắc lại.  Cuối cùng thì Phong xin lỗi nó, mà thực ra đó không tính là xin lỗi:

            -Để hôm khác em nhé.

            – Vâng.

Mắt nó ướt ướt, sống mũi đỏ lên máy chạy bộ điện đa năng còn tai thì nóng bừng. Nó cúi đầu, im lặng. Nhưng nó cảm thấy trong người có chút không ổn, nó bắt đầu đau bụng.

            -Em xin phép…em về trước… – Nó nói lí nhí rồi cố gắng đứng dậy. Cơn đau bắt đầu tăng dần, nó không thể đi nổi nữa. Gương mặt nó tái nhợt đi, vì đau. Chẳng đi máy chạy bộ điện hay cơ tốt hơn được bao xa, nó đã ngã gục trước mặt Phong. Phong chạy tới đỡ nó dậy :

            – Em sao thế? – Hình như Phong có chút lo lắng.

            -Em…không sao… – Nó cố nói trong cơn đau đang hành hạ nó- Anh…cho em…mượn tay của anh…được không anh?

            -Ừ.

máy chạy bộ điện cao cấp

Nó bám chặt lấy tay Phong, vì thực sự nó không đi nổi. Đáng lẽ Phong phải đi mua ngay máy chạy bộ nhập khẩu đưa nó di cấp cứu, nhưng Phong hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra cả. Tất cả mọi người trong kí túc xá đều nhìn chằm chằm vào nó và Phong, nhưng không ai giúp đỡ nó cả. Lúc này nó không còn quan tâm đến thể diện nữa, vì nó hoàn toàn hiểu nếu nó không tư vấn mua máy chạy bộ tại nhà ra khỏi đây nhanh và gọi cho anh nó thì chắc chắn nó sẽ có chuyện. Phong đưa nó ra tới cái ghế đá gần cổng kí túc.
-Em tự về được không?

            -Dạ…được anh ạ. Anh cứ về đi.

Phong cũng quay đi luôn, nó hiểu là anh đang có việc khẩn nên nó không giữ. Nó dùng hết sức cầm điện thoại gọi cho số gần nhất mà nó nhìn thấy : số điện thoại của bác sỹ Thái, người điều trị cho nó.

            – Anh…anh Thái…- Giọng nó thều thào qua điện thoại – Giúp em …

Quá sức khi tập máy chạy bộ quá lâu

            – Em đang ở đâu đấy? – Nó nghe cách sử dụng máy chạy bộ rõ giọng của Thái đang hét lên đầu dây bên kia.

            – Kí túc xá Kinh tế quốc dân…giúp em được không? Em…đau quá…

Không đợi nó nói thêm câu về máy chạy bộ điện giá bao nhiêu nào, Thái vội phóng như bay ra khỏi bệnh viện. Khi Thái đến nơi, anh thấy nó đang ngồi ở đó, tay vẫn nắm chặt điện thoại. Trời sắp đổ mưa rồi.

            – Ngồi cho chắc nhé, anh đi nhanh đấy.

Thế rồi cuối cùng nó lại trở lại bệnh viện. Nó bị xuất huyết dạ dày, nhưng may mắn là nên mua máy chạy bộ hãng nào nó đã được đưa đến viện kịp lúc. Giờ nó cũng ổn ổn rồi, nhưng vẫn ngủ. Thái nhìn nó, nhìn cô bệnh nhân nhỏ của mình. Bất giác địa chỉ bán máy chạy bộ mắt anh mờ đi, giọt nước mắt của anh rơi xuống. Nỗi buồn như xâm chiếm tâm trí anh, anh cứ lẳng lặng nhìn nó mãi.

 

Leave a Reply